Showing posts with label Kinh nghiệm sống. Show all posts
Showing posts with label Kinh nghiệm sống. Show all posts

Saturday, April 25, 2009

1 tác phẩm tuyệt vời nè

Các em giỏi quá!
Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng chuyện Cô bé Lọ lem. Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.
Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.
Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!
Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ).
Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.
Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ!
Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?
HS: Không ạ!
Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.
Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào
HS: Phải biết yêu chính mình ạ!
Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!
Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.
Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?
Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô.
Huy Đường (lược dịch) Tạp chí Tia Sáng

Thursday, September 18, 2008

Khi chàng 'im thin thít và lặn mất tăm'

Bạn tự hỏi tại sao anh chàng lại “câm như hến” và lặn không sủi tăm, trong khi bạn không có lỗi lầm gì? Đó có thể là vì...

1. Chưa đến lúc

Phụ nữ (con gái) khi gặp được một đối tượng lí tưởng, sẽ xác định quan hệ nghiêm túc ngay. Đàn ông (con trai) thì ngược lại. Ngay cả khi bạn là người lí tưởng trong mắt họ, chưa chắc họ sẽ đi đến tận cũng với bạn. Đàn ông (con trai) chỉ nghiêm túc khi họ thấy đã đến lúc thực sự nghiêm túc. Đừng thắc mắc khi chàng bỏ một cô gái xinh đẹp, tài giỏi và khéo léo như bạn. Đơn giản có thể vì anh ấy chưa muốn gắn đời mình với một ai đó, cho dù người ấy có tuyệt vời thế nào.
->Yêu đương là một chuyện, “chịu gông cùm” lại là chuyện khác. Và đối với nhiều đàn ông (con trai), khi anh ta chưa sẵn sàng, ám ảnh về việc phải “đi thưa về gửi” hay sự kìm cặp quá đáng của một girl sẽ khiến hắn ta “bỏ của chạy lấy người”!

2. Vẫn thích phiêu lưu

Bản năng của đàn ông (con trai) là chiếm đoạt và rất ít thoả mãn cái mình có. Nếu họ có cơ hội nâng cấp cái điên thoại hay cái xe máy đời mới hơn, họ sẽ không chần chừ. Và họ mang cả cái bản năng ấy vào trong chuyện yêu đương. Nếu thú phiêu lưu chưa được thoả mãn, họ sẽ không dừng lại.
->Đàn ông (con trai) cũng giống như một con ngựa hoang, dù cỏ ở đây đã rất xanh. Nhưng nó luôn nghĩ còn có những đồng cỏ khác xanh hơn(!)

3. Tính để bụng

Thật ra đàn ông (con trai) cũng khá ích kỉ và hay “găm” chuyện. Đừng nghĩ rằng một chuyện nhỏ xíu như xỉa răng xong vứt tăm ngay ra bàn hay nói hỗn với một người lớn tuổi chẳng may đụng vào xe bạn, chàng sẽ không ghi nhớ quá lâu. Ngược lại, tất cả những hành động ấy đều được chàng “găm lại” như là chứng cớ để cho rằng bạn đang “xuống cấp” hoặc đó là bản chất vốn có của bạn. Những gợn nhỏ ấy nhiều khi lại ảnh hưởng đến quyết định lớn về việc gắn bó cả đời mình với bạn của anh ấy.
->Một cái kim nếu để lâu trong một cái bọc, ban đầu có thể chẳng đủ sức đâm xuyên nó. Nhưng trải qua thời gian dài, sự cọ xát mạnh mẽ sẽ khiến cho cái kim bé xíu cũng đủ để đâm thủng một cái bọc dày.

4. Thích chứ không yêu

Rất nhiều cô gái lầm tưởng chuyện tình yêu. Có những mối tình mặn mà nhưng đứng trước ngưỡng cửa của một sự kiện trọng đại nào đó thì lại nhạt thếch. Giữa thích và yêu là một khoảng cách khá xa. Đàn ông (con trai) cũng có khi nhận ra họ đã sai lầm và tình yêu của hai người không đủ để đi đến cùng. Có thể anh ấy chỉ thích bạn thôi. Và chuyện anh ấy ra đi cũng rất có thể chỉ vì anh ấy nghĩ bạn sẽ tìm được người yêu bạn hơn anh ấy, xứng đáng hơn anh ấy.
->Yêu thì chỉ có một, còn những gì tương tự tình yêu thì vô số. Nếu thực sự yêu một cô gái, đàn ông (con trai) sẽ đấu tranh đến cùng cho tình yêu ấy. Còn nếu chàng sẵn sàng nhường bạn cho người khác vì thấy rằng người đó xứng với bạn hơn->Chàng chỉ thích bạn thôi!

5. Ra tay trước

Một cuộc khảo sát ở Mỹ cho thấy: 51% phụ nữ (con gái) cho rằng họ chủ động bỏ bạn trai. Nhưng chỉ có 32% đàn ông (con trai) khẳng định điều đó. Những người con trai ở trường hợp này là những người đã từng tổn thương vì bị bạn gái bỏ rơi trong quá khứ. Cảm giác hoặc nỗi lo sợ trước sau gì cũng sẽ bị bạn bỏ rơi khiến anh ấy ra tay trước. Tính hiếu thắng và lòng tự trọng của đàn ông (con trai) khiến họ không thể chấp nhận thực tế là mình bị bỏ rơi.
->“Ta thà phụ người chứ không để người phụ ta”. Đàn ông (con trai) ích kỉ, nhỏ nhen thế đấy.
Nếu bạn đang rất đau khổ sau khi chàng nói lời chia tay thì hãy cố gắng xoa dịu nỗi buồn đi. Anh ấy có xứng đáng với những gì bạn đã dành cho hay không? Còn nếu bạn đang cảm thấy nguy cơ của một cuộc “tẩu thoát” do các chàng tạo nên thì đó chính là những dấu hiệu sau:
- Điện thoại của anh ấy luôn tắt: Có thể diện thoại của anh ấy có vấn đề (sóng yếu hay hết pin chẳng hạn), cũng có thể là anh ấy đã chán nghe giọng nói của bạn, hoặc anh ấy ngờ rằng sẽ chẳng có điều gì thú vị chờ anh ấy khi nói chuyện với bạn.
- Anh ấy không muốn hứa hẹn gì, ngay cả khi đó là những kế hoạch rất khả thi và trong một tương lai gần (ví dụ như đi ăn kem vào cuối tuần, cùng nhau đi du lịch tới một địa điểm nào đó...). Có thể, anh ấy không còn muốn cam kết gắn bó hoặc chung một dự định nào đó trong tương lai với bạn nữa.
- Anh ấy tự dưng ghen lồng lên: chưa chắc đó là điều chứng tỏ anh ta đang yêu bạn điện cuồng. Hãy xem xét lại những biểu hiện của anh ấy trước đây. Anh ấy có phải là Hoạn Thư hay là một tên Đông Juăng? Đôi khi ghen tuông chỉ là cái cớ để anh ta ruồng rẫy bạn mà thôi.

Wednesday, September 17, 2008

Phái nam thích những cô gái “giàu có”

Tất nhiên, đó là sự giàu có về tâm hồn. Còn gì đáng ngưỡng mộ bằng bạn gái của họ là một vận động viên bơi lội nhưng biết may vá khéo léo lại hát hay. Một sinh viên toán lại am hiểu văn chương hoặc biết làm thơ. Một tiểu thư yểu điệu hay tham gia công tác xã hội, biết quan tâm, giúp đỡ những trẻ em nghèo... Tất cả, từ những khả năng thưởng thức nghệ thuật, sự tài hoa, lòng nhân hậu của bạn gái đều giúp bạn có một cuộc sống phong phú và làm ấm lòng chàng trai yêu bạn.

Để vết thương lòng mau lành…

Sự an ủi, chia sẻ là rất cần thiết khi bạn thi rớt, mất việc, đau ốm hay chia tay với người yêu... Những người ấy có thể là chị em, cha mẹ, bạn thân và cũng có thể là tìm đọc những tác phẩm văn chương, nghe nhạc, thưởng thức những tác phẩm hội họa, xem phim, kịch, đi du lịch hoặc tham gia công việc từ thiện. Đó chính là những liều thuốc giảm đau hiệu quả, bởi vết thương tinh thần cũng cần được chữa trị, băng bó thì mới mau lành.

Wednesday, August 27, 2008

Hết khôn dồn đến dại

Người xưa có câu: “Hết khôn dồn đến dại” là nói cái sự khôn - dại nó mỏng manh lắm thôi. Với người con gái - người phụ nữ thì nó gắn liền với trinh tiết, phẩm giá của người phụ nữ. Cái khôn, cái dại là do ở mình. Sự khôn - dại ở đời thì rộng lắm. Sự khôn dại đối với các cô gái và chị em phụ nữ lâu nay ai ai cũng nghĩ: Giữ mình - có nghĩa là giữ lấy phẩm giá của mình - giá trị của người phụ nữ.
Sự khôn - dại, ấy chỉ là một cách nói. Đối với chị em phụ nữ, các cô gái trẻ là: Sống sao cho đoan trang, đôn hậu, trong sáng, không làm điều gì vấy bẩn tới nhân cách con người của người phụ nữ trong đời sống hằng ngày. Sự khôn - dại của đời người nói chung không thể lường trước và đối phó có khi kịp thời, có khi là đã chậm với nhiều hình nhiều vẻ.
Nhưng sự khôn - dại đối với người con gái thì chỉ có một lần và trong khoảnh khắc rất nhanh. Chuyện ấy, chỉ có người con gái biết và nhận lấy hậu quả tốt thì ít mà xấu thì nhiều. Có muốn nói ra thật khó nói, nên đành phải chịu lấy một mình cứ như là vơ lấy cái khổ vào thân vì tình yêu lạc bước, vì phút nông nổi không kịp nghĩ trước, nghĩ sau.
Tưởng thế (cho hết) là đúng, hóa ra là sai, là dại. Tưởng đấy là tình yêu nhưng không phải là tình yêu như mình tin cậy và mong đợi. Sự khôn - dại gắn liền với sự tỉnh táo của người đang yêu. Mọi sự toan tính (vì tiền, vì sự trông cậy, nương nhờ, vì sự hấp dẫn bên ngoài, lời hứa hẹn của người mà ta đang yêu...) sẽ xóa nhòa ranh giới khôn và dại bởi một sự đam mê nào đó do chính mình lao vào, tạo ra tình huống thật đáng tiếc: “Mình làm mình chịu, kêu mà ai thương” vào cái lúc người tình nhơn nhơn:
“Liệu mà xa chạy cao bayÁi ân chỉ có ngần này mà thôi”.
Truyện Kiều.
Tới lúc bấy giờ, sự khôn - dại trong tình yêu chẳng còn giá trị gì nữa. Chỉ để lại trong lòng người con gái một nỗi đau. Người xưa có lời khuyên: “Sai một ly, đi một dặm: Khi mà mới chỉ là mới yêu mà “cho hết”, chưa là vợ chồng mà đã ăn ở với nhau như vợ chồng, thì cái sai ấy sẽ dẫn đi xa lắm, có khi hỏng cả cuộc đời người con gái. Vì đó là cuộc tình không có bảo hiểm, không có sự bảo vệ của pháp luật - tức là sống ngoài vòng pháp luật, là phạm pháp.
Vậy thì khôn ở đâu, dại ở đâu? Cuối cùng, người con gái, người phụ nữ vẫn là người chịu đau đớn và thiệt thòi nhiều nhất. Cái khôn chưa thấy mà cái dại đã đến rồi. “Hết khôn dồn đến dại” là lời cảnh báo có giá trị tới muôn đời của người xưa, ít nhất với hai trường hợp:
- Ăn chơi hoang toàng, rượu chè cờ bạc, nghiện hút.
- Yêu đương không có chuẩn mực, quá mức là yêu đương, chỉ còn lại là quan hệ tình dục và cái gì khác nữa.
Đừng đổ lỗi sự khôn - dại cho tình yêu. Chỉ có người đến với tình yêu đã gây ra những chuyện này, chuyện khác khi yêu nhau và đến với nhau. Mọi sự toan tính rạch ròi khôn và dại trong tình yêu, chỉ có kết quả làm héo hon và giết chết tình yêu trong sáng và chân chính.
Sự khôn và dại ở người con gái, đàn bà thường mỏng manh hơn người đàn ông. Người phụ nữ có thể yêu hết mình, nhưng lại gặp phải người đàn ông toan tính, đàng điếm, thì đấy là một tình yêu vô ích. Người phụ nữ không yêu chồng, phản bội chồng dù có giấu giếm cũng là vô ích, bởi sự khôn - dại đã có tiêu chí là lòng chung thủy và lòng nhân hậu. Thiếu lòng nhân hậu thì tình yêu, sự sống chung nào cũng đổ vỡ.
Sự khôn - dại trong tình yêu và đời sống gia đình không như sự khôn - dại trong đời sống xã hội. Khôn - dại trong nhà là toan tính, làm hại các người ở trong nhà để thu lợi về mình, thế là chẳng nên. Khôn - dại trong tình yêu, thì tình yêu méo mặt. Làm gì có thứ tình yêu đong đếm và toan tính dại khôn với nhau khi yêu.
Sự khôn - dại nói như chuyện đùa. Nào ai mang đến cho mình? Ngoại tình ai bảo là hay? Nhưng người trong cuộc lấy đó làm hứng thú. Tất nhiên hậu quả sẽ chẳng ra làm sao cho đến cuối đời. Đâu là khôn, đâu là dại? Một khi đã có tình yêu, tình nghĩa thực sự, thì không còn sự dại - khôn trong tình yêu nữa. Yêu là yêu, thương là thương. Người Việt Nam mình là vậy. Chẳng cái dại nào giống cái dại nào.

Sunday, August 3, 2008

Khi “người ta” sa ngã

Sa ngã chứ không nên gọi là phản bội. Khi bạn đời trót sa vào một mối tình ngoài hôn nhân, nếu gọi là phản bội, có nghĩa là người đó đã trắng trợn quay lưng lại với bạn đời của mình, công khai, thách thức sự ngoại tình của mình. Còn một khi sa ngã, người ta vẫn thấy ân hận, day dứt, cảm thấy mình có lỗi và luôn tìm cách chuộc lỗi nhưng rồi vẫn không đủ nghị lực, sự tỉnh táo và lòng quyết tâm để dứt ra... Làm gì khi bạn đời trót sa ngã?
Đừng để nỗi hờn ghen làm lu mờ lí trí
Dễ ai đã giữ được sự bình tĩnh, tỉnh táo khi phát hiện ra chồng (vợ) mình ngoại tình. Và kéo theo sự mất bình tĩnh, sự ghen tuông ngùn ngụt là hàng loạt các hành động ứng xử dại dột, đường đột mà khi tỉnh táo lại bạn sẽ rất hối hận thì đã muộn rồi.
Tuyệt đối bình tĩnh, giữ im lặng, đừng vội công bố về lỗi lầm của bạn đời, cũng đừng tìm kẻ tình địch để đánh ghen, nhất là lại thuê côn đồ xử lý. Đó sẽ là những hành động phá vỡ tình cảm vợ chồng, phá vỡ hôn nhân nhanh nhất.
Rất cần có bằng chứng xác đáng
Là để khi bạn công bố ra, bạn đời không thể cãi bay cãi biến, "cả vú lấp miệng em" để quay lại tấn công bạn, khiến bạn trở thành hồ đồ, "vu oan giáng họa" cho người ta, để cuối cùng bạn lại bị dồn vào thế bị động, vừa ấm ức, vừa chẳng giải quyết dứt điểm được vấn đề.
Việc truy tìm bằng chứng của bạn cũng là cả một nghệ thuật, làm sao để chỉ vừa đủ chứng minh sự vụng trộm của bạn đời mà không là những "tang vật" khiến bạn quá tổn thương, không thể chấp nhận được.
Đừng truy bức, "lấy cung" đến cùng
Khi bạn có đủ bằng chứng, thường thì bạn đời của bạn sẽ phải thừa nhận việc làm sai trái của mình. Bạn nên dừng lại ở đó, đừng truy bức và ép họ khai tuốt tuột chân tơ kẽ tóc việc ngoại tình ra sao, ở mức độ nào. Có câu nói: "Mắt không nhìn thấy tim không đau" thì cũng có thể nói: "Tai không nghe thấy tim không đau". Đây là phương pháp cần thiết nếu bạn không muốn phá vỡ gia đình.
Hãy nghiêm túc tìm ra lỗi của mình trong chuyện sa ngã đó
Nếu bạn nghĩ rằng lỗi hoàn toàn thuộc về người ấy thì bạn đã thiếu công bằng và khách quan. Kể cả khi bạn cho rằng mình chỉ toàn ưu điểm, chẳng có lỗi gì thì vẫn là có lỗi. Lỗi chủ quan và tự cao, tự đại.
Thường thì mọi chuyện sẽ được giải quyết tốt hơn, kết quả hơn khi bạn đời nhận ra lỗi của mình trong việc chồng (vợ) mình ngoại tình. Điều này rất khó nhưng không phải là không thể, chỉ cần bạn thật bình tĩnh, công bằng và khách quan khi nhìn nhận lại mình.
Những cuộc nói chuyện nghiêm túc nhưng không "sặc mùi thuốc súng!"
Bạn và bạn đời cần ngồi lại với nhau và giải quyết dứt điểm chuyện này. Sẽ phải là chỉ trích, lên án nhưng vẫn đầy lòng bao dung, vị tha để người kia thấy hối hận về việc mình làm và quyết tâm cắt đứt quan hệ dan díu, vụng trộm kia.
Bạn đừng nôn nóng trong một sớm, một chiều mà có khi phải là vài tháng hoặc cả năm. Chỉ cần bạn luôn sát cánh bên cạnh bạn đời trong suốt quá trình giúp đỡ họ "hoàn lương".
Có một cuộc cách mạng trong gia đình bạn
Với mục đích để chồng (vợ) bạn cảm nhận được rằng họ thấy dễ chịu êm ái biết bao khi ở trong chính ngôi nhà của họ, ở bên cạnh vợ (chồng), con họ. Để trong họ có sự so sánh và thấy độ nặng về tình cảm của họ nghiêng hẳn về phía bạn, phía con bạn và cảm thấy mệt mỏi với những cuộc phiên lưu tình ái bên ngoài.
Hãy là người quân tử
Đừng nhỏ nhen khi chuyện đã qua rồi mà thỉnh thoảng bạn lại tìm cớ để bới móc, đay nghiến bạn đời về tội lỗi của họ. Hoặc cứ treo lơ lửng bản án mãi trên đầu bạn đời, để khi có dịp lại khơi ra như mới. Mệt mỏi và phản cảm vô cùng nếu bạn hành xử thiếu quân tử như thế.
Cố mà quên đi mọi chuyện khi chồng (vợ) bạn đã nỗ lực dứt bỏ tất cả để trở về với bạn, đừng để họ nghĩ rằng: Bạn chẳng bao giờ tha thứ cho họ, không thể quên "quá khứ đau buồn". Khi nghĩ như vậy, họ lại dễ hành động manh động và phá phách lắm đấy.
Hà Trúc

Lòng người khó lường

Mạnh với Thương dạo này có nhiều chuyện bất hòa. Hai vợ chồng đang lục đục, thì mọi việc lại như được sắp đặt cứ xảy ra tới tắp. Hôm Thương ghé công ty cũ thăm đồng nghiệp, đi qua cổng thì vô tình nghe Nhi nói điện thọai với ai đó: “Hình như anh Quân bị tai nạn nằm viện đó. Có gì hôm nào bọn mình vào thăm”. Thấy vậy, Thương liền hỏi Nhi: “Anh Quân bị tai nạn à? Sao cậu không nói cho tớ?”. Nhi úp mở: “Tớ không rõ lắm, hình như bị ngã xe”.
Thương và Quân đã chia tay từ lâu, nhưng dù sao vẫn là bạn bè nên cô không thể không đến thăm Quân. Biết tính chồng hay ghen, nhắc tới người cũ là anh nổi giận nên Thương bí mật tìm đến bệnh viện. Tới nơi, Thương mới biết không phải Quân bị tai nạn mà là một người bạn của anh.
Lâu ngày mới gặp nhau, hai người ra quán cà phê trước viện nói chuyện... Thương không ngờ rằng, chồng Thương cũng có mặt ở viện lúc ấy và nhìn thấy cô đang đi với Quân. Chiều đó, Thương vừa về nhà đã nghe tiếng chồng giận dữ: “Hôm nay cô đi đâu? Hẹn người tình cũ tận ở bệnh viện cơ à?”. Thương quá ngạc nhiên, không hiểu sao chồng lại biết nên chẳng thể thanh minh gì.
Sáng hôm sau, cô gọi điện cho Nhi hỏi dò: “Việc anh Quân bị tai nạn có ai biết nữa không?”. Nhi cười: “Có chuyện gì à? Tớ cũng chỉ nghe trong phòng nói với nhau thôi. Hình như là Thục...”. Nhi mới nói đến đó, Thương đã cướp lời: “Tớ biết ngay, chỉ có con này giở trò với tớ”.
Trước đây, Thương, Nhi, Thục và Quân làm cùng một cơ quan. Mối quan hệ của họ khá nhùng nhằng, phức tạp, nhất là khi có thêm sự xuất hiện của Mạnh. Thương và Quân yêu nhau, Nhi thì lại có tình cảm riêng với Quân. Dù thế, Nhi vẫn giữ mối quan hệ chừng mực, không hề tỏ ra ghen ghét hay đố kỵ gì Thương, bởi tính Nhi vốn hiền lành và điềm đạm, chẳng ghen ghét với ai bao giờ.
Mạnh làm việc ở công ty đối tác, anh quen Thục đầu tiên nhưng gặp Thương thì lại lập tức bị cô “chinh phục”. Sau đó ít lâu, Thương chia tay Quân để đến với Mạnh. Khi đó Quân hận Thương đã đành, nhưng cả Thục cũng xem Thương như kẻ thù vì cho rằng chính cô là kẻ cướp mất Mạnh - người Thục yêu.
Thương lấy Mạnh, cô chuyển chỗ làm để khỏi đụng mặt Quân thì chồng cô mới yên lòng. Sau đó một thời gian, Quân cũng chuyển sang một cơ quan khác. Mọi thứ tưởng như thể sẽ được ổn, nhưng Thương vẫn có cảm giác Thục không muốn cô được yên và luôn tìm mọi cách để phá vỡ gia đình cô.
Quyết tâm có bằng được Mạnh không thay đổi trong Thục kể cả khi Thương và Mạnh đã có con đầu lòng. Thương đến tìm Thục, muốn đen trắng rõ ràng nhưng Thục nói bất cần: “Tôi thế đấy, cô có chồng thì phải biết giữ...”. Sự ghê gớm của Thục làm Thương thấy sợ, cô lại chạy đi tìm Nhi để trút bầu tâm sự. Nhi như người chị vỗ về, an ủi Thương.
Sóng gió lắng xuống với gia đình Thương được một thời gian thì cơn phong ba lại ập đến. Mạnh nhận được một lá thư không đề tên người gửi: “Anh nghĩ rằng đứa bé là con của anh thật ư? Nó là của người đàn ông trước đó”.
Chẳng cần biết thực hư thế nào, Mạnh ném thẳng lá thư vào Thương, mặc cho vợ khóc lóc. Thương biết ngay trò này là do Thục bày ra. Cô thuyết phục chồng đến gặp Thục một lần để biết rõ âm mưu đều là của người đàn bà đó.
Mạnh tìm Thục, sau vài ba lời thì anh giơ tay lên định cho Thục một bạt tai nhưng cô ta đã vênh mặt: “Tôi thách anh thử đánh tôi xem. Vợ chồng anh sống có lắm kẻ ghen ghét chứ đâu chỉ mình tôi”. Mạnh chùng tay lại dù trong người anh máu như sôi lên.
Mạnh rất muốn biết người bí mật gửi tin cho mình. Có cậu bạn thân làm Công an hình sự nên anh nhờ tìm dấu vân tay trên lá thư. Kết quả đúng là có dấu tay của Thục ở bức thư đó.
Trong khi Mạnh âm thầm tìm kẻ nặc danh thì Thương cũng quyết “vạch mặt” Thục một lần nữa. Cô đến công ty, nhờ sếp cũ cho phép được kiểm tra máy tính của Thục. Lúc đầu, ông sếp không đồng ý nhưng sau đó chính Thục nhơn nhơn: “Cô chẳng phải xin sếp, xin tôi, tôi cũng cho”.
Máy tính của Thục được bật lên trước sự chứng kiến của hàng chục người. Chỉ sau vài thao tác của nhân viên kỹ thuật một văn bản đã hiện ra, chính là bức thư nặc danh gửi chồng Thương...
Đến lúc ấy mà Thục vẫn còn giả vờ ú ớ như không hiểu chuyện gì. Mọi người nhìn Thục đầy ái ngại, cô ta bỏ chạy ra ngoài. Ai cũng hả hê vì việc Thục bị vạch mặt, nhất là Thương. Chỉ có Nhi là vẫn luôn bao dung: “Chắc tại nó lỡ dại chứ tâm địa không như thế”. Thương định báo tin vui ngay cho chồng là đã tóm được kẻ dựng chuyện nhưng cô lại nghĩ sẽ để dành nói trực tiếp.
Chiều đó, Thương kéo Nhi đi mua sắm rồi hai người về nhà Nhi nấu ăn. Nhi tắm cònThương nổi hứng bật máy tính để viết thư, định bụng gửi e-mail cho chồng bất ngờ. Cô vừa gõ đến chữ “em” thì thấy một cái gì đó rất quen đập vào mắt mình. Đuôi chữ “m” ở máy tính Nhi bị lỗi, đậm hơn hẳn bình thường. Tất cả chữ “m” trong lá thư nặc danh gửi cho vợ chồng Thương cũng đậm nét hơn. Lá thư đó chắc chắn được đánh từ chiếc máy tính này.
Thương run rẩy đứng dậy bỏ về mặc Nhi ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Mạnh đón vợ ở cửa rồi nói: “Anh biết ai gửi lá thư này rồi. Anh tin là em bị Thục hại, trên lá thư có dấu tay của cô ấy”.
Thương lắc đầu: “Không phải Thục đâu anh ạ, thật ra đó là...”. Thương chưa nói hết câu thì điện thoại cô đổ chuông, chị kế toán ở công ty cũ gọi, giọng nghiêm trọng: “Chị chưa rõ có phải Thục là kẻ nặc danh không, nhưng chị phải nói với em điều này, tuần trước, trong lúc mọi người đi ăn trưa, chị bất ngờ về phòng thì thấy Nhi đang ngồi trước máy tính của Thục”.
Thương cảm ơn chị kế toán và cô đã hiểu tại sao Thục lại ngỡ ngàng khi lá thư bị phát hiện trong máy tính của cô ấy. Thương kể rõ mọi chuyện cho chồng và hai người quyết định sẽ gọi điện xin lỗi Thục. Còn với Nhi, đến giờ vợ chồng Thương mới thấy rõ về một con người mà lâu nay họ vẫn cứ tưởng là bạn tốt.
Hoàng Giang

Tuesday, July 29, 2008

Hôn nhân là gì?

- Hôn nhân là quá trình bình thường hóa quan hệ tình yêu.
- Hãy kết hôn với các nhà khảo cổ học vì bạn càng già họ càng yêu bạn.
- Lập gia đình là dịch bài thơ ái tình ra văn xuôi.
- Hôn nhân là một trò ảo thuật biến những nụ hôn vui thú thành ra... nghĩa vụ.
- Hôn nhân là một sự kiện mà sau đó người đàn ông phải mua rau thay vì mua hoa.
- Tình yêu thì mù quáng nhưng hôn nhân sẽ trả lại ánh sáng cho nó.
- Bi kịch của hôn nhân ở chỗ chúng ta yêu một nhân cách, nhưng lại phải sống với một nhân vật.

Chọn bạn đời

Hai chàng trai tỏ tình với hai cô gái. Một chàng nói:
- Anh chỉ có trái tim. Cô gái nào có thể chia sẻ khó khăn với anh trên đường đời thì sẽ có chỗ trong nó. Chàng kia bảo: - Anh có một tòa lâu đài và muốn cùng người bạn đời ở trong đó để chia sẻ niềm vui. Sau khi suy nghĩ, một cô gái nói: - Anh chàng kì lạ ơi, trái tim của anh quá chật hẹp với em. Nó chỉ nằm gọn trên lòng bàn tay em, mà em thì muốn tự mình bước vào một ngôi nhà mà ở đó em có thể cảm nhận sự mênh mông, tươi sáng do hạnh phúc mang lại. Em chọn tòa lâu đài và hy vọng ở đó sẽ không có sự chật chội, buồn chán. Ở đó sẽ rộng rãi, thoáng mát, sáng sủa, nghĩa là sẽ hạnh phúc. Chàng trai có tòa lâu đài cầm tay cô gái và bảo: - Sắc đẹp của em xứng đáng với sự giàu có của anh. Rồi chàng đưa cô gái về tòa nhà nguy nga của mình. Cô gái kia đưa tay cho chàng trai chỉ có trái tim, thì thầm nói: - Trên thế gian này, không ở đâu ấm áp và dễ chịu hơn trái tim con người. Không một tòa nhà nguy nga nào có thể so sánh với nơi ở thần kỳ đó. Và cô gái đã đi cùng chàng trai trên con đường đầy khó khăn của chàng. Đường lên núi thật khó đi. Hai người đã cùng vượt qua bao gian nan, vất vả nhưng trong trái tim chàng trai yêu dấu, cô gái luôn cảm thấy yên bình và ấm áp, cảm giác hạnh phúc chưa bao giờ rời xa cô. Cô chưa bao giờ thấy chật chội trong trái tim bé nhỏ của chàng bởi khi trái tim tỏa ánh sáng tình yêu thì nó trở nên to lớn, mênh mông, đủ chỗ cho tất cả. Khi hai người đã lên đến đỉnh núi, họ trông thấy một nguồn rạng ngời, cảm thấy sự ấm áp, cảm nhận được tình yêu bao la và hiểu được niềm hạnh phúc vô biên của con người khi con đường dẫn anh đến hạnh phúc đó đi qua trái tim. Cô gái chọn tòa lâu đài chẳng bao lâu sau đã cảm thấy khó chịu vì sự rộng rãi mênh mông của tòa nhà. Rồi cô hiểu ra rằng: Dù rộng đến đâu, tòa nhà đó vẫn có giới hạn và tòa nhà đối với cô chẳng khác gì chiếc lồng chim. Đẹp đến mấy thì chiếc lồng vẫn làm cho con chim cảm thấy chật chội, ngột ngạt, khó cất lên tiếng hót. Cô nhìn qua cửa sổ, đi vòng quanh hàng cột nhưng không thể tìm được lối ra. Tất cả như đè nặng lên cô, bóp cổ cô. Còn bên ngoài cửa sổ là cái gì đó tuyệt đẹp và khó chạm tới. Không tòa nhà nguy nga nào có thể sánh được với những gì bên ngoài cửa sổ, bên ngoài khoảng không mênh mông, tươi sáng. Cô hiểu rằng cô không bao giờ được hưởng niềm hạnh phúc đó, niềm hạnh phúc xa vời vợi. Cô đã không thể hiểu được con đường nào sẽ dẫn tới niềm hạnh phúc đó. Cô chỉ biết buồn và nỗi buồn đã làm trái tim cô chết dần, chết dần. Cô gái đã chết vì nỗi buồn phải ở trong chiếc lồng do chính cô đã chọn. Con người quên rằng mình là chim. Con người quên rằng mình biết bay. Con người quên rằng có những khoảng không rộng lớn cho họ bay vào mà không bao giờ sợ rơi xuống. Trước khi lựa chọn hãy lắng nghe trái tim mình, đừng nhờ đến sự lạnh lùng băng giá của trí óc - trí óc tỉnh táo nhưng không nhạy cảm. Con người quên rằng không có hạnh phúc dễ dàng, quên rằng muốn có hạnh phúc thì phải vượt qua con đường lâu dài, gian khó và đó chính là ý nghĩa của cuộc đời.

"Học yêu" ở đâu?

Nếu bạn gái chưa tìm được một lớp học "chính quy" về tình yêu thì bạn có thể tìm được những bài học quý giá ở những câu cách ngôn, danh ngôn về tình yêu. Đó chính là những kinh nghiệm quý giá mà nhân loại đúc kết để lại cho đời sau. Chẳng hạn người Pháp có câu: "Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo". Hoặc: "Tình yêu là một con vật kỳ lạ, nó sống khi đói khát và lăn đùng ra chết khi no nê". Hay: "Tình yêu đích thực chỉ có một, còn thứ na ná như tình yêu thì có vô số". Tất nhiên không phải bài học nào cũng áp dụng được hết nhưng bạn có thể tham khảo để ứng dụng được phần nào cho mình.

Đâu phải cứ có nhiều tiền là hạnh phúc

Thấy anh bạn thân của chồng cứ đứng ngồi không yên, khi chờ mãi mà chồng Hà vẫn chưa về, cô đành hỏi thật anh: "Có việc gì cần nhà em lắm không mà anh sốt ruột thế?". Đắn đo một lúc, anh bạn đành nói thật:
- Nam nó dặn anh không được nói với em chuyện nó vay tiền anh. Nhưng hôm nay anh bí quá. Ông nội thằng Tý nhà anh phải vào viện mổ cấp cứu. Anh cần tiền để mang về cho các cụ.
- Anh Nam nhà em vay tiền anh để làm gì nhỉ, mà vay bao nhiêu? Trong khi mọi việc chi tiêu trong nhà em đã lo đầy đủ rồi?
- Nam vay anh 10 triệu, cũng là việc họ, việc ông bà ở quê gì đó. Mà thôi, em đừng căn vặn Nam về chuyện này nhé. Nó cũng là bất đắc dĩ thôi.
Lẳng lặng vào lấy ra 10 triệu trả nợ cho người bạn chồng, lòng Hà sôi lên sùng sục. Chỉ chờ thấy mặt Nam vừa vào đến cửa cô đã lao ra gầm rít:
- Anh có thói lén lút, giấu giếm mọi chuyện đằng sau tôi từ bao giờ thế!. Anh vay tiền để làm gì mà đến cả 10 triệu đồng? Hay là anh đã nhiễm thói hư tật xấu cờ bạc, cá cược rồi?
Không hề lúng túng khi "việc làm lén lút "của mình bị vợ phát giác, Nam nhìn vợ đầy tức giận:
- Cô đừng xúc phạm nhân phẩm, danh dự của tôi. Không phải ai làm ra ít tiền cũng hèn hạ cả đâu. Khoản tiền đó tôi dùng vào việc cần thiết và có ý nghĩa. Tôi vay tôi sẽ trả.
- Khoản tiền đó bằng cả ba tháng lương của anh. Anh sẽ trả bằng cách nào? Hà nhìn chồng với ánh mắt, vẻ mặt đầy coi thường rồi bỏ về phòng ngủ. Còn chồng Hà, như bị chạm vào nỗi đau của kẻ không làm ra nhiều tiền, trông mặt anh sầm lại, vô cùng bức xúc.
Sự khởi đầu khác nhau.
Cùng học ngành kinh tế nhưng Nam lại về làm việc ở một cơ viện nghiên cứu. Bởi đó là mong ước của anh. Còn Hà thì không muốn làm "con mọt sách", nên cô thi tuyển vào một công ty nước ngoài mức lương khởi điểm là 7 triệu đồng. Lúc ấy giữa họ vô cùng hòa thuận. Nên duyên chồng vợ và đứa con trai ra đời, cuộc sống của họ khá đầm ấm.
Công việc và thu nhập ngày càng xa nhau.
Chỉ trong vòng tám năm, lương của Hà giờ đã trên 20 triệu một tháng ở cương vị Giám đốc môt chi nhánh. Còn Nam, qua mấy lần tăng lương cũng chỉ ngót nghét 3 triệu đồng. Thu nhập của Hà đã cải thiện cuộc sống của họ một cách rõ rệt. Họ không thiếu một thứ gì và đứa con được gửi vào một trường mẫu giáo tốt nhất của thành phố.
Rồi họ có cách nghĩ, cách ứng xử cũng rất khác nhau.
Chẳng biết từ khi nào, Hà ý thức rất rõ về mình rất quan trọng trong gia đình, không chỉ ở thu nhập mà ở mọi quyết định khác. Mua sắm thứ gì, dùng tiền vào việc gì, dù nhiều, dù ít cô cũng tự quyết định, không cần hỏi ý kiến chồng.
Nam là người dễ tính nên anh nghĩ: "Ừ, thì cô ấy cũng chỉ lo cho gia đình mà thôi" và bỏ qua sự "lấn lướt" của vợ. Nhưng có rất nhiều việc là của gia đình lớn, là lo cho bố mẹ, anh em, khi Nam đề xuất thì Hà đều gạt phắt đi.
Quan niệm của cô là: "Ai có thân thì người ấy lo. Ốc không mang nổi mình ốc, làm sao là cọc cho rêu". Trừ số quà cáp, một chút tiền rất khiêm tốn thỉnh thoảng gửi về cho bố mẹ Nam ở quê, Hà từ chối tất cả mọi đề nghị khác của Nam.
Không chỉ còn là cơn sóng ngầm trong tổ ấm.
Biết không thuyết phục được vợ, nhưng Nam vẫn không thể vô tình với những người thân của mình. Anh đã cố cắt giảm mọi nhu cầu cá nhân để dành tiền khi có việc mà bố mẹ, anh em cần đến. Vừa rồi, căn nhà gỗ của bố mẹ anh ở quê đã quá sập sệ, dột nát. Thương bố mẹ, anh vay tiền của bạn bè giúp bố mẹ phần nào để sửa chữa lại nhà.
Và ứng xử của Hà - vợ anh khi phát hiện ra "khoản nợ vô lý" của chồng là như vậy. Khi bạn làm ra nhiều tiền hơn chồng mà không tỉnh táo để có cách ứng xử, cách nghĩ phải đạo, đúng mực, nhất định tổ ấm của bạn sẽ gặp giông tố do chính những đồng tiền bạn làm ra.
(sưu tầm từ báo phụ nữ)

Saturday, July 26, 2008

6 Giai đoạn kết thúc tình yêu

Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Tình yêu đôi khi cũng như một bữa tiệc. Có hợp, có tan. Hạnh phúc và bất hạnh luôn là 2 kẻ song hành. Vì vậy, nếu có lỡ làng trong tình yêu thì bạn đừng quá đau buồn. Hãy cố gắng vượt qua để đi tìm một chân tình mới...
Giai đoạn 1 - Lờ mờ nhận thức
Cuối cùng bạn cũng thấy rằng mọi chuyện giữa hai người đang bắt đầu lung lay, tình cảm này sẽ chẳng đi đến đâu cả, và đã đến lúc không còn nên giữ im lặng. Trục trặc nhỏ xíu ban đầu giữa hai người giờ đã bùng lên như đám lửa. Bạn cần tập trung can đảm đối diện với sự thật rằng tình hình chẳng hề tốt đẹp đâu.
Giai đoạn 2 - Thực sự hiểu ra
Hai người có cuộc cãi vã lớn nhất từ trước đến giờ và bạn thề không bao giờ nhìn mặt người ta nữa. Nhưng chuyện gì đang xảy ra khi bạn nhận ra rằng mình chẳng thể nào gọi điện lại cho người ấy nữa, không thể rủ họ đi uống một tách café? Sẽ thế nào nếu bạn bắt đầu nhớ họ? Thế nào nếu họ không hề nhớ bạn? Có thể bạn sẽ nghĩ rằng, chia tay hóa ra là hành động sai lầm.Thực ra khi quyết định đường ai nấy đi bạn đã làm đúng, bởi mối quan hệ này không đến được kết thúc có hậu. Đừng gọi cho họ, hãy nhớ, bạn chia tay là có lý do của nó. Và bạn nhớ họ không có nghĩa là khi quay lại, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Luôn phải nhắc mình vì sao hai người lại xa nhau và đừng có gọi điện.
Giai đoạn 3 - Đau khổ
Bắt đầu ý thức được rằng cuộc sống của mình sẽ phải khác đi, bạn chính thức bước vào giai đoạn nghiền ngẫm những bản nhạc tình yêu rồi vùi đầu bên gối khóc, dằn vặt đau đớn cho những ngày sắp tới.Cuộc sống như đã chấm dứt, nhưng thời gian có thể làm lành mọi vết thương, kể cả một trái tim tan vỡ. Đây là giai đoạn bế tắc nhất, nhưng hãy tin rằng bạn chắc chắn sẽ vượt qua. Đừng cố giữ nỗi đau, điều đó đẩy cảm xúc vào trạng thái tồi tệ hơn đấy.
Giai đoạn 4 - Giận dữ
Giai đoạn cay đắng nhất, oán giận nhiều nhất. Bạn liệt kê tất cả những điểm xấu của người cũ, những điểm mà một thời bạn từng cho là rất dễ thương. “Quỷ quái thật, vậy mà mình nâng quý anh (cô) ta như vàng!”.Bạn không còn lãng phí cả ngày trong tiếc nuối, bạn ra ngoài, trưng diện để gây ấn tượng. Giờ trông bạn thật tuyệt, bạn cảm thấy rất thoải mái và bắt đầu nghĩ rằng “Ồ nếu anh (cô) ta không thích mình thì chính là anh (cô) ta có vấn đề chứ”.Cùng với thời gian bạn bớt nhớ nhung và bắt đầu yêu bản thân mình nhiều hơn. Hãy luôn giữ cho mình bận rộn với những sở thích mới, công việc, chuyện học hành và bạn bè. Chẳng có lý gì thương tiếc cho bản thân trong khi ngoài kia là cả thế giới hứa hẹn nhiều gương mặt mới rất thú vị đang chờ đón bạn.
Giai đoạn 5 - Thần tượng đổ vỡ
Qua một thời gian, bạn nghiệm ra rằng anh (cô) ta không phải người duy nhất trên thế giới. Một khi bạn đã có thể mở rộng trái tim mình, người khác sẽ muốn khám phá con người bạn.Kể cả bạn có chưa sẵn sàng bước vào mối quan hệ mới với ai đó đi chăng nữa, hãy cứ ra ngoài và tận hưởng cuộc sống thú vị. Bạn sẽ quên người cũ nhanh hơn rất nhiều nếu không còn giữ vẻ mặt nhăn nhúm đau khổ nữa.
Giai đoạn 6 - Tự do muôn năm
Nhiều ngày nay rồi bạn chẳng còn nghĩ đến người cũ (một sự khởi đầu mới!). Và, họ kia, đang bước đi trên phố với một người khác. Trái tim bạn không hề thổn thức, khuôn mặt bạn cũng chẳng đổi ra sắc đỏ, và khi đôi bên cất tiếng chào, phe kia còn có vẻ lúng túng hơn bạn nữa.Cuộc đối mặt qua đi, bạn rảo bước, ngẩng cao đầu tự hào, bạn chẳng dành ra nổi 10 phút để nghĩ về khoảnh khắc chạm trán vừa qua. Bạn mỉm cười, vì biết chắc cuối cùng mình đã được tự do và sẵn sàng mở lòng cho một tình yêu mới.