Người con gái ngày xưa, bước vào tuổi dậy thì, khoảng 15,16 tuổi, có khi còn nhỏ hơn... thì cha mẹ đã tìm cách gả chồng. Người chồng, như một mục đích, một chỗ dựa cho người phụ nữ. Vì thời ấy, không học hành, không nghề nghiệp, người phụ nữ biết làm gì ngoài việc... lấy chồng?
Lấy chồng càng sớm càng tốt, khỏi lo “ế” và cha mẹ cũng yên tâm. Thế nhưng ngày nay mọi chuyện đã khác. Con gái cũng được cha mẹ cho ăn học, đầu tư cho nghề nghiệp và họ cũng giỏi giang, thành đạt, cũng làm rạng rỡ gia đình không kém gì con trai... Và để được như thế, họ không thể lấy chồng sớm được.Muộn chồng, khi nào là muộn?
Có nhiều cô gái, đặc biệt là những cô gái từ tỉnh lẻ vào thành phố học, họ thường có chí, chịu khó học hành, siêng năng nên cũng dễ tìm được công việc ở thành phố. Không hiếm người có năng lực, nên thăng tiến rất nhanh và không ngừng vươn lên. Thế nhưng điều làm họ khổ tâm, phải canh cánh bên lòng là cha mẹ ở quê thường hối thúc con gái lấy chồng.
Với nhiều bậc cha mẹ ở xứ ta, có con gái đến 25,26 tuổi là họ lo cuống cuồng. Có cô còn rất vô tư, lo học hành, vun đắp sự nghiệp, họ yêu đương vi vu nhưng chưa đặt nặng chuyện lấy chồng. Nhưng chính sự lo lắng thái quá làm họ sốt ruột và nhiều khi rất khổ tâm.
Như Minh Hà, nhờ tốt nghiệp Đại học loại giỏi và tham gia nhiều hoạt động của trường, nên khi ra trường cô được nhà trường giữ lại để học lên cao hơn, nhằm đào tạo thành giảng viên đại học. Tưởng điều ấy làm cha mẹ cô ở quê vui lòng, nào ngờ họ chỉ lo rằng con gái học cao rồi ế chồng, họ chỉ mong con gái sớm lấy chồng và học bấy nhiêu đó là đủ.
Minh Hà vẫn học cao học, năng lực của cô có thể bảo vệ luận án Tiến sĩ nhưng cô phải dừng lại ở đó và lấy một người chồng cô chưa thực yêu khi mới 27 tuổi. Chỉ sau một thời gian chung sống, cô nhận ra mình đã lấy nhầm người. Người chồng của cô tuy cũng xong Đại học nhưng trí tuệ thua kém vợ, tính tình lại hẹp hòi, ghen tuông, thiển cận khiến cô rất khổ tâm.
Trong khi bạn học của cô, những cô gái thành phố, không bị cha mẹ hối thúc. Chính họ cũng không nôn nóng lấy chồng nên có người gần ba mươi, hay đã đến tuổi “băm” mới tìm được người mình ưng ý với những suy nghĩ chín chắn để lập gia đình. Chưa kể là khi đó họ có công việc ổn định, có vốn tích lũy nên gia đình cũng sẽ sung túc hơn và họ được bình đẳng, độc lập hơn trong đời sống vợ chồng.
Ngày nay, ở nhiều nước tiên tiến, tuổi kết hôn ở phụ nữ ngày càng cao, như ở Nhật, cách nay một thập niên tuổi kết hôn trung bình của phái nữ là 25 và nay là 29, 30. Ở Mỹ, phụ nữ từ 30 tuổi lập gia đình được xem là lý tưởng nhưng 40 cũng chưa bị xem là “bà cô”.
Phái nữ gặp thuận lợi như vậy vì phái nam ngày nay cũng lập gia đình muộn. Họ dành thời gian để học hành, theo đuổi sự nghiệp, thực thiện những ước mơ, đi đây đi đó cho thỏa chí tang bồng rồi mới nghĩ đến chuyện vợ con. Nhiều quý ông say mê sự nghiệp, khi ngót nghét 40 mới mơ về một tổ ấm của riêng mình. Chồng muộn, con muộn không còn là nỗi lo.
Sự tiến bộ của y học và xu thế có ít con, cũng góp phần vào việc những cô gái hiện đại không quá lo lắng khi lấy chồng muộn. Họ chỉ cần có một hoặc hai con là đủ. Ngày xưa, người phụ nữ lập gia đình sớm cũng vì sợ lớn tuổi việc sinh nở khó khăn. Họ cho rằng khi ngoài 30 xương chậu phụ nữ sẽ cứng, khó co giãn có thể dẫn đến những tai biến khi sinh...
Ngày nay y học tiến bộ vượt bậc, nên những trở ngại khi sinh nở có thể biết trước nhờ siêu âm và theo dõi để kịp thời khắc phục, giúp mẹ tròn con vuông. Ở các nước tiên tiến, có những phụ nữ đến tuổi ngoài 40 hoặc đến 50 mới làm mẹ lần đầu không còn là chuyện lạ. Tất nhiên, chuyện gì cũng có giới hạn của nó.
Từ lâu y học đã khuyến cáo phụ nữ không nên sinh con muộn, cụ thể là sau tuổi 40, vì sức khỏe của bé. Chưa kể cảnh “mẹ già con cọc” khi mẹ lớn tuổi con vẫn còn bé sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc nuôi dạy con. Ở phương Tây, có những phụ nữ ngoài 60 vẫn muốn sinh con bị phê phán vì khi con họ mới 10 tuổi thì người mẹ đã là một bà già lụm cụm hoặc chẳng may qua đời khiến trẻ phải bơ vơ, côi cút...
Hạnh phúc khôngbao giờ là muộn.
Có những phụ nữ thời trẻ, họ không có cơ hội gặp được người yêu mình thật lòng. Có người vì quá nặng gánh gia đình, lo cho các em ăn học hay chăm sóc cha mẹ hoặc có quá đam mê một công việc nào đó nên quên... yêu. Thế rồi khi tuổi đã lớn, họ mới có cơ hội gặp gỡ, tình yêu xuất hiện.
Mai là một cô gái không đẹp nhưng rất tận tụy. Người mẹ đau ốm luôn, gia đình luôn thiếu thốn, học xong Sư phạm, cô đi dạy với quyết tâm lo cho hai em ăn học, nên có người con trai nào mến người mến nết muốn cưới Mai làm vợ, cô cũng từ chối vì e ngại lấy chồng cô sẽ không lo chu toàn cho mẹ và em. Đến khi mọi bổn phận tạm xong thì cô cũng đến tuổi 40.
Có người muốn đến với cô, em cô cho rằng tuổi ấy không còn sinh nở được thì lấy chồng làm gì. Bạn bè có người ái ngại rằng Mai có nhà cửa, liệu có bị đào mỏ. Nhưng rồi khi gặp được một đàn ông góa vợ, đôn hậu, Mai đã rung động và lên xe hoa ở tuổi 43.
Vài năm sau, cô con gái riêng của chồng lập gia đình, Mai cũng chăm sóc, lo lắng như đó chính là con mình. Khi cô gái sinh nở Mai cũng thưa với bên chồng để đem con gái về nuôi. Đứa cháu ngoại được bà nâng niu từ tấm bé giờ đây đã lên 3 quấn quýt bà hơn ai hết. Mai thực sự tìm thấy hạnh phúc trong tổ ấm của mình. Vừa qua ở Tp. Hồ Chí Minh có một đám cưới được dư luận quan tâm và ủng hộ, đó là đám cưới của một phụ nữ trí thức ở tuổi 76, lần đầu kết hôn với một Việt kiều tuổi 80, đã ở vậy nuôi 5 người con sau hơn 30 năm góa vợ. Họ quen nhau từ mấy năm trước, lâu nay vẫn xem nhau như bạn bè và chỉ có ý định tiến tới hôn nhân khi tìm thấy sự đồng điệu thực sự về tâm hồn.
Nhìn cô dâu rạng rỡ trong áo cưới, hoa tươi bên cạnh chú rể lịch lãm khiến ai cũng nghĩ “Hạnh phúc không bao giờ là muộn”.
Lấy chồng càng sớm càng tốt, khỏi lo “ế” và cha mẹ cũng yên tâm. Thế nhưng ngày nay mọi chuyện đã khác. Con gái cũng được cha mẹ cho ăn học, đầu tư cho nghề nghiệp và họ cũng giỏi giang, thành đạt, cũng làm rạng rỡ gia đình không kém gì con trai... Và để được như thế, họ không thể lấy chồng sớm được.Muộn chồng, khi nào là muộn?
Có nhiều cô gái, đặc biệt là những cô gái từ tỉnh lẻ vào thành phố học, họ thường có chí, chịu khó học hành, siêng năng nên cũng dễ tìm được công việc ở thành phố. Không hiếm người có năng lực, nên thăng tiến rất nhanh và không ngừng vươn lên. Thế nhưng điều làm họ khổ tâm, phải canh cánh bên lòng là cha mẹ ở quê thường hối thúc con gái lấy chồng.
Với nhiều bậc cha mẹ ở xứ ta, có con gái đến 25,26 tuổi là họ lo cuống cuồng. Có cô còn rất vô tư, lo học hành, vun đắp sự nghiệp, họ yêu đương vi vu nhưng chưa đặt nặng chuyện lấy chồng. Nhưng chính sự lo lắng thái quá làm họ sốt ruột và nhiều khi rất khổ tâm.
Như Minh Hà, nhờ tốt nghiệp Đại học loại giỏi và tham gia nhiều hoạt động của trường, nên khi ra trường cô được nhà trường giữ lại để học lên cao hơn, nhằm đào tạo thành giảng viên đại học. Tưởng điều ấy làm cha mẹ cô ở quê vui lòng, nào ngờ họ chỉ lo rằng con gái học cao rồi ế chồng, họ chỉ mong con gái sớm lấy chồng và học bấy nhiêu đó là đủ.
Minh Hà vẫn học cao học, năng lực của cô có thể bảo vệ luận án Tiến sĩ nhưng cô phải dừng lại ở đó và lấy một người chồng cô chưa thực yêu khi mới 27 tuổi. Chỉ sau một thời gian chung sống, cô nhận ra mình đã lấy nhầm người. Người chồng của cô tuy cũng xong Đại học nhưng trí tuệ thua kém vợ, tính tình lại hẹp hòi, ghen tuông, thiển cận khiến cô rất khổ tâm.
Trong khi bạn học của cô, những cô gái thành phố, không bị cha mẹ hối thúc. Chính họ cũng không nôn nóng lấy chồng nên có người gần ba mươi, hay đã đến tuổi “băm” mới tìm được người mình ưng ý với những suy nghĩ chín chắn để lập gia đình. Chưa kể là khi đó họ có công việc ổn định, có vốn tích lũy nên gia đình cũng sẽ sung túc hơn và họ được bình đẳng, độc lập hơn trong đời sống vợ chồng.
Ngày nay, ở nhiều nước tiên tiến, tuổi kết hôn ở phụ nữ ngày càng cao, như ở Nhật, cách nay một thập niên tuổi kết hôn trung bình của phái nữ là 25 và nay là 29, 30. Ở Mỹ, phụ nữ từ 30 tuổi lập gia đình được xem là lý tưởng nhưng 40 cũng chưa bị xem là “bà cô”.
Phái nữ gặp thuận lợi như vậy vì phái nam ngày nay cũng lập gia đình muộn. Họ dành thời gian để học hành, theo đuổi sự nghiệp, thực thiện những ước mơ, đi đây đi đó cho thỏa chí tang bồng rồi mới nghĩ đến chuyện vợ con. Nhiều quý ông say mê sự nghiệp, khi ngót nghét 40 mới mơ về một tổ ấm của riêng mình. Chồng muộn, con muộn không còn là nỗi lo.
Sự tiến bộ của y học và xu thế có ít con, cũng góp phần vào việc những cô gái hiện đại không quá lo lắng khi lấy chồng muộn. Họ chỉ cần có một hoặc hai con là đủ. Ngày xưa, người phụ nữ lập gia đình sớm cũng vì sợ lớn tuổi việc sinh nở khó khăn. Họ cho rằng khi ngoài 30 xương chậu phụ nữ sẽ cứng, khó co giãn có thể dẫn đến những tai biến khi sinh...
Ngày nay y học tiến bộ vượt bậc, nên những trở ngại khi sinh nở có thể biết trước nhờ siêu âm và theo dõi để kịp thời khắc phục, giúp mẹ tròn con vuông. Ở các nước tiên tiến, có những phụ nữ đến tuổi ngoài 40 hoặc đến 50 mới làm mẹ lần đầu không còn là chuyện lạ. Tất nhiên, chuyện gì cũng có giới hạn của nó.
Từ lâu y học đã khuyến cáo phụ nữ không nên sinh con muộn, cụ thể là sau tuổi 40, vì sức khỏe của bé. Chưa kể cảnh “mẹ già con cọc” khi mẹ lớn tuổi con vẫn còn bé sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc nuôi dạy con. Ở phương Tây, có những phụ nữ ngoài 60 vẫn muốn sinh con bị phê phán vì khi con họ mới 10 tuổi thì người mẹ đã là một bà già lụm cụm hoặc chẳng may qua đời khiến trẻ phải bơ vơ, côi cút...
Hạnh phúc khôngbao giờ là muộn.
Có những phụ nữ thời trẻ, họ không có cơ hội gặp được người yêu mình thật lòng. Có người vì quá nặng gánh gia đình, lo cho các em ăn học hay chăm sóc cha mẹ hoặc có quá đam mê một công việc nào đó nên quên... yêu. Thế rồi khi tuổi đã lớn, họ mới có cơ hội gặp gỡ, tình yêu xuất hiện.
Mai là một cô gái không đẹp nhưng rất tận tụy. Người mẹ đau ốm luôn, gia đình luôn thiếu thốn, học xong Sư phạm, cô đi dạy với quyết tâm lo cho hai em ăn học, nên có người con trai nào mến người mến nết muốn cưới Mai làm vợ, cô cũng từ chối vì e ngại lấy chồng cô sẽ không lo chu toàn cho mẹ và em. Đến khi mọi bổn phận tạm xong thì cô cũng đến tuổi 40.
Có người muốn đến với cô, em cô cho rằng tuổi ấy không còn sinh nở được thì lấy chồng làm gì. Bạn bè có người ái ngại rằng Mai có nhà cửa, liệu có bị đào mỏ. Nhưng rồi khi gặp được một đàn ông góa vợ, đôn hậu, Mai đã rung động và lên xe hoa ở tuổi 43.
Vài năm sau, cô con gái riêng của chồng lập gia đình, Mai cũng chăm sóc, lo lắng như đó chính là con mình. Khi cô gái sinh nở Mai cũng thưa với bên chồng để đem con gái về nuôi. Đứa cháu ngoại được bà nâng niu từ tấm bé giờ đây đã lên 3 quấn quýt bà hơn ai hết. Mai thực sự tìm thấy hạnh phúc trong tổ ấm của mình. Vừa qua ở Tp. Hồ Chí Minh có một đám cưới được dư luận quan tâm và ủng hộ, đó là đám cưới của một phụ nữ trí thức ở tuổi 76, lần đầu kết hôn với một Việt kiều tuổi 80, đã ở vậy nuôi 5 người con sau hơn 30 năm góa vợ. Họ quen nhau từ mấy năm trước, lâu nay vẫn xem nhau như bạn bè và chỉ có ý định tiến tới hôn nhân khi tìm thấy sự đồng điệu thực sự về tâm hồn.
Nhìn cô dâu rạng rỡ trong áo cưới, hoa tươi bên cạnh chú rể lịch lãm khiến ai cũng nghĩ “Hạnh phúc không bao giờ là muộn”.
No comments:
Post a Comment
Nội dung nhận xét của bạn đang được kiểm duyệt.
Vui lòng chờ ....